Passage
A. Gesture is any action that sends a visual signal to an onlooker. To become a gesture, an act has to be seen by someone else and has to communicate some pieces of information to them. It can do this either because the gesturer deliberately sets out to send a signal or it can do it only incidentally. The hand-wave is a Primary Gesture, because it has no other existence or function.
Therefore, to make it a gesture, first, it should be clear and unambiguous. Others would be able to understand it instantly when it is shown to them. Nor may any component of a gesture, its force, its direction and amplitude of movement, be altered: otherwise, confusion or misunderstanding may occur.
B. Most people tend to limit their use of the term “gesture” to the primary form the hand-wave type—but this misses an important point. What matters with gesturing is not what signals we think we are sending out, but what signals are being received. The observers of our acts will make no distinction between our intentional primary gestures and our unintentional, incidental ones.
This is why it is preferable to use the term “gesture” in its wider meaning as an “observed action”. This can be compared to the ring of a telephone. The speed, tone and intensity of a telephone remain the same for any phone call. Even the length of time before being told that the number you are dialing is not answering, unless the caller hangs up, is the same.
C. Some gestures people use are universal. The shoulder shrug is a case in point. The shrug is done by bringing the shoulders up, drawing the head in, and turning the palms upwards so as to reveal that nothing is hidden. The shoulder shrug can also demonstrate submission or that what is being said isn’t understood.
Another example is that an angry person usually expresses his rage by waving his clenched fist rapidly and forcefully. Surprisingly, you may find that people of different cultures will do the same when they are offended. That is to say, a commonly accepted gesture is shared by them. But if the way the hand is clenched changes, or the amplitude of force and the direction the fist is waved alters, the gesture no longer means the same.
D. So, is gesture born with us or is it developed as we grow up? Recent research found that gesture is more like a spontaneous reaction when we face certain situations. And we just do that automatically. When people talk, they almost always gesture with their hands. This expressive movement can be coaxed into a choreographic form if observed carefully.
People can practice spontaneous gesture by forming pairs, then observing and questioning each other. They then show the group what they have collected from their partners. It is fun to surprise a group using this technique. Because spontaneous gestures are often unconscious, people will sometimes be surprised to have their gestures mirrored back to them, saying “Did I really do that?”
E. The attention of research was also drawn to cultural themes. Researchers discovered that if a person has a good set of teeth, he or she would be prone to have a bigger smile than he or she should when good things happen. And if a person possesses a bad set of teeth, he or she would tend to have his or her mouth shut when being teased. And people’s reaction to the same joke also varies: some laugh out loud while others titter.
However, this does not cause confusion and it helps to develop our “behavioural”, which is an important aspect of our identity. It was referred to as a Gesture Variant, which indicates that individuals’ gesture production is a complex process, in which speakers’ internal and external factors and interactions could play a role in multi-modal communication.
F. During the research, an interesting phenomenon soon caught researchers’ attention. A hand purse gesture, which is formed by straightening the fingers and thumb of one hand and bringing them together so the tips touch, pointing upwards and shaping like a cone, carries different meanings in different countries.
In Malta, it means heavy sarcasm: “you may seem good, but you are really bad.”; in Tunisia, it is against recklessness, saying “slow down”; in Italy, it means “What’s the matter?” or “What are you trying to say?”; in France, it means “I am afraid”. However, this gesture has no clear meaning in American culture. And of course, the way the gesture is conducted is similar in different countries.
G. But what will happen if the gestures of different countries confront each other? The situation is further complicated by the fact that some gestures mean totally different things in different countries. To take one example, in Saudi Arabia, stupidity can be signalled by touching the lower eyelid with the tip of the forefinger. But this same gesture, in various other countries, can mean disbelief, approval, agreement, mistrust, scepticism, alertness, secrecy, craftiness, danger, or criminality.
So people are faced with two basic problems where certain gestures are concerned: either one meaning may be signalled by different actions, or several meanings may be signalled by the same action, as we move from culture to culture. The only solution is to approach each culture with an open mind and learn their gestures as one would learn their vocabulary. These all require considerable skill and training and belong in a totally different world from the familiar gestures we employ in everyday life.
Reading Passage has seven paragraphs, A–G.
Choose the correct heading for paragraphs A–G from the list of headings below.
Write the correct number, i–x, in boxes 14–19 on your answer sheet.
List of Headings
Example Answer
Paragraph D i
Paragraph A
Paragraph B
Paragraph C
Paragraph E
Paragraph F
Paragraph G
Choose the correct letter, A, B, C or D.
Write your answers in boxes 20–22 on your answer sheet.
20. According to the passage, which aspect of the ringing of a telephone is compared with gestures?
21. Which of the diagrams below shows the gesture “Hand Purse”?
22. In which country should the gesture “Hand Purse” be used with caution?
Do the following statements agree with the information given in Reading Passage?
In boxes 23–25 on your answer sheet, write:
23. Angry people are often in the same age range or group.
24. Personal physical characteristics may affect the gesture used.
25. A Gesture Variant can still be understood by the members of the same culture.
According to the passage, what is the writer’s purpose in writing this passage?
Choose the correct letter A, B, C or D.
Write your answer in box 26 on your answer sheet.
A. Cử chỉ (gesture) là bất kỳ hành động nào truyền tín hiệu thị giác tới người quan sát. Để trở thành một cử chỉ, hành động đó phải được người khác nhìn thấy và phải truyền đạt một số thông tin cho họ. Điều này có thể xảy ra hoặc do người thực hiện cố ý truyền đi một tín hiệu, hoặc chỉ vô tình. Động tác vẫy tay là một Cử chỉ Chính (Primary Gesture), vì nó không có sự tồn tại hay chức năng nào khác.
Do đó, để trở thành một cử chỉ, trước hết, nó cần phải rõ ràng và không mơ hồ. Người khác có thể hiểu ngay lập tức khi nhìn thấy. Và không được phép thay đổi bất kỳ thành phần nào của cử chỉ, như lực, hướng, hay biên độ của chuyển động; nếu không sẽ dẫn đến nhầm lẫn hoặc hiểu lầm.
B. Hầu hết mọi người có xu hướng giới hạn việc sử dụng thuật ngữ “cử chỉ” ở dạng chính, như kiểu vẫy tay. Nhưng chính điều này lại bỏ qua một điểm quan trọng. Điều cốt yếu ở việc ra cử chỉ không phải là tín hiệu nào mà chúng ta nghĩ rằng mình đang truyền đi, mà là tín hiệu đang được tiếp nhận. Người quan sát hành động của chúng ta sẽ không phân biệt đâu là cử chỉ chủ ý và đâu là cử chỉ vô tình.
Vì vậy, tốt hơn là dùng thuật ngữ “cử chỉ” theo nghĩa rộng, tức “hành động được quan sát”. Điều này có thể so sánh với tiếng chuông điện thoại. Tốc độ, âm điệu và cường độ của chuông điện thoại vẫn giống nhau cho bất kỳ cuộc gọi nào. Ngay cả khoảng thời gian chờ trước khi người gọi biết máy bận, trừ phi họ gác máy, cũng giống nhau.
C. Một số cử chỉ con người sử dụng là phổ quát. Ví dụ là nhún vai. Động tác nhún vai thực hiện bằng cách nâng vai lên, rụt đầu lại và xoay lòng bàn tay hướng lên để thể hiện rằng không có gì giấu diếm. Động tác nhún vai cũng có thể biểu thị sự phục tùng hoặc rằng nội dung đang nói không được hiểu.
Ví dụ khác là khi tức giận, người ta thường thể hiện cơn thịnh nộ của mình bằng cách vung nắm đấm siết chặt một cách nhanh và mạnh. Ngạc nhiên thay, bạn có thể thấy rằng người thuộc các nền văn hóa khác nhau đều làm vậy khi bị xúc phạm. Nghĩa là họ có chung một cử chỉ thường được chấp nhận. Nhưng nếu cách nắm tay thay đổi, hoặc biên độ lực và hướng vung nắm đấm thay đổi, thì cử chỉ đó không còn mang cùng ý nghĩa nữa.
D. Vậy, cử chỉ là bẩm sinh hay được phát triển trong quá trình lớn lên? Nghiên cứu gần đây cho thấy cử chỉ giống như một phản ứng tự phát khi ta đối mặt với những tình huống nhất định. Và chúng ta thực hiện hành động đó một cách tự động. Khi người ta nói chuyện, hầu như luôn kèm theo cử chỉ bằng tay. Chuyển động biểu cảm này có thể được uốn nắn theo dạng “vũ đạo” nếu được quan sát kỹ.
Mọi người có thể tập cử chỉ tự phát bằng cách lập nhóm hai người, rồi quan sát và đặt câu hỏi cho nhau. Sau đó họ trình bày trước nhóm những gì thu thập được từ bạn của mình. Đây cũng là một cách gây thú vị khi áp dụng. Vì cử chỉ tự phát thường là vô thức, đôi lúc mọi người sẽ ngạc nhiên khi thấy động tác của mình được soi chiếu lại, và tự hỏi “Mình thực sự làm thế sao?”
E. Mối quan tâm nghiên cứu cũng hướng đến các chủ đề văn hóa. Các nhà nghiên cứu phát hiện rằng nếu một người có hàm răng đẹp, anh/cô ấy sẽ có xu hướng cười tươi hơn bình thường khi có điều vui xảy ra. Và nếu một người sở hữu hàm răng xấu, họ sẽ thường ngậm miệng lại khi bị trêu. Cách mọi người phản ứng trước cùng một câu đùa cũng khác nhau: có người cười to thành tiếng, có người cười khúc khích.
Tuy vậy, điều này không gây nhầm lẫn mà giúp phát triển yếu tố “hành vi” – một khía cạnh quan trọng trong bản sắc của chúng ta. Khái niệm này được gọi là Biến thể Cử chỉ (Gesture Variant), cho thấy rằng quá trình tạo cử chỉ ở mỗi cá nhân rất phức tạp, trong đó nhiều yếu tố nội tại, ngoại tại và tương tác có thể đóng vai trò trong giao tiếp đa phương thức.
F. Trong quá trình nghiên cứu, một hiện tượng thú vị nhanh chóng thu hút sự chú ý của các nhà khoa học. Cử chỉ “múi khế” (hand purse), được tạo ra bằng cách duỗi các ngón tay và ngón cái của một tay rồi chụm chúng lại, đầu ngón tay hướng lên, tạo thành hình nón, mang nhiều ý nghĩa khác nhau ở từng quốc gia.
Ở Malta, nó thể hiện sự châm biếm nặng nề: “bề ngoài trông bạn có vẻ ổn nhưng thực ra bạn rất tệ.”; ở Tunisia, nó nhắc nhở sự cẩn trọng, “hãy chậm lại”; ở Italy, nó mang ý “Chuyện gì vậy?” hoặc “Bạn đang muốn nói gì?”; còn ở Pháp, nó nghĩa là “Tôi e sợ”. Tuy vậy, cử chỉ này không có ý nghĩa rõ ràng trong văn hóa Mỹ. Và dĩ nhiên, cách thực hiện cử chỉ khá giống nhau ở các quốc gia.
G. Thế điều gì sẽ xảy ra nếu những cử chỉ của các quốc gia khác nhau đối đầu nhau? Tình huống càng trở nên phức tạp khi một số cử chỉ mang ý nghĩa hoàn toàn khác nhau giữa các nước. Ví dụ, ở Ả Rập Xê Út, việc chạm ngón trỏ vào mí mắt để báo hiệu sự ngu ngốc. Nhưng chính cử chỉ đó, ở vài nơi khác, lại nghĩa là hoài nghi, tán thành, đồng tình, nghi ngờ, hoài nghi, cảnh giác, bí mật, xảo quyệt, nguy hiểm hoặc tội phạm.
Vậy nên con người đứng trước hai vấn đề cơ bản liên quan đến cử chỉ: một là cùng một ý nghĩa có thể được biểu thị bằng nhiều hành động khác nhau, hai là một hành động có thể biểu thị nhiều ý nghĩa khác nhau, tùy theo văn hóa. Giải pháp duy nhất là tiếp cận mỗi nền văn hóa với tư duy cởi mở và học cử chỉ của họ như cách học từ vựng. Tất cả những điều này đòi hỏi kỹ năng và rèn luyện đáng kể, và chúng thuộc về một thế giới hoàn toàn khác so với những cử chỉ quen thuộc mà chúng ta sử dụng trong đời sống thường nhật.