IELTS READING - Bright Children

Reading Passage

A. By the time Laszlo Polgar’s first baby was born in 1969 he already had firm views on child-rearing. An eccentric citizen of communist Hungary, he had written a book called “Bring up Genius!” and one of his favourite sayings was “Geniuses are made, not born”. An expert on the theory of chess, he proceeded to teach little Zsuzsa at home, spending up to ten hours a day on the game. Two more daughters were similarly hot-housed. All three obliged their father by becoming world-class players. The youngest, Judit, is currently ranked 13th in the world, and is by far the best female chess player of all time. Would the experiment have succeeded with a different trio of children? If any child can be turned into a star, then a lot of time and money are being wasted worldwide on trying to pick winners.

B. America has long held “talent searches”, using test results and teacher recommendations to select children for advanced school courses, summer schools and other extra tuition. This provision is set to grow. In his state-of-the-union address in 2006, President George Bush announced the “American Competitiveness Initiative”, which, among much else, would train 70,000 high-school teachers to lead advanced courses for selected pupils in mathematics and science. Just as the superpowers’ space race made Congress put money into science education, the thought of China and India turning out hundreds of thousands of engineers and scientists is scaring America into prodding its brightest to do their best.

C. The philosophy behind this talent search is that ability is innate; that it can be diagnosed with considerable accuracy; and that it is worth cultivating. In America, bright children are ranked as “moderately”, “highly”, “exceptionally” and “profoundly” gifted. The only chance to influence innate ability is thought to be in the womb or the first couple of years of life. Hence the fad for “teaching aids” such as videos and flashcards for newborns, and “whale sounds” on tape which a pregnant mother can strap to her belly.

D. In Britain, there is a broadly similar belief in the existence of innate talent, but also an egalitarian sentiment which makes people queasy about the idea of investing resources in grooming intelligence. Teachers are often opposed to separate provision for the best-performing children, saying any extra help should go to stragglers. In 2002, in a bid to help the able while leaving intact the ban on most selection by ability in state schools, the government set up the National Academy for Gifted and Talented Youth. This outfit runs summer schools and master classes for children nominated by their schools. To date, though, only seven in ten secondary schools have nominated even a single child. Last year all schools were told they must supply the names of their top 10%.

E. Picking winners is also the order of the day in ex-communist states, a hangover from the times when talented individuals were plucked from their homes and ruthlessly trained for the glory of the nation. But in many other countries, opposition to the idea of singling out talent and grooming it runs deep. In Scandinavia, a belief in virtues like modesty and social solidarity makes people flinch from the idea of treating brainy children differently.

F. And in Japan, there is a widespread belief that all children are born with the same innate abilities – and should, therefore, be treated alike. All are taught together, covering the same syllabus at the same rate until they finish compulsory schooling. Those who learn quickest are expected then to teach their classmates. In China, extra teaching is provided, but to a self-selected bunch. “Children’s palaces” in big cities offer a huge range of after-school classes. Anyone can sign up; all that is asked is excellent attendance.

G. Statistics give little clue as to which system is best. The performance of the most able is heavily affected by factors other than state provision. Most state education in Britain is nominally non-selective, but middle-class parents try to live near the best schools. Ambitious Japanese parents have made private, out-of-school tuition a thriving business. And Scandinavia’s egalitarianism might work less well in places with more diverse populations and less competent teachers. For what it’s worth, the data suggest that some countries – like Japan and Finland – can eschew selection and still thrive. But that does not mean that any country can ditch selection and do as well.

H. Mr Polgar thought any child could be a prodigy given the right teaching, an early start and enough practice. At one point he planned to prove it by adopting three baby boys from a poor country and trying his methods on them. (His wife vetoed the scheme.) Some say the key to success is simply hard graft. Judit, the youngest of the Polgar sisters, was the most driven, and the most successful; Zsofia, the middle one, was regarded as the most talented, but she was the only one who did not achieve the status of grandmaster. “Everything came easiest to her,” said her older sister. “But she was lazy.”

Questions 29–34

Do the following statements agree with the information given in Reading Passage?
In boxes 29–34 on your answer sheet, write:

  1. 29. America has a long history of selecting talented students into different categories.

  2. 30. Teachers and schools in Britain held welcome attitude towards the government’s selection of gifted students.

  3. 31. Some parents agree to move near reputable schools in Britain.

  4. 32. Middle-class parents participate in their children’s education.

  5. 33. Japan and Finland comply with selected student’s policy.

  6. 34. Avoiding-selection-policy only works in a specific environment.

Questions 35–36

Choose the correct letter A, B, C or D.
Write your answers in boxes 35–36 on your answer sheet.

  1. 35. What’s Laszlo Polgar’s point of view towards geniuses of children?

    • A Chess is the best way to train geniuses.
    • B Genius tends to happen on first child.
    • C Geniuses can be educated later on.
    • D Geniuses are born naturally.
  2. 36. What is the purpose of citing Zsofia’s example in the last paragraph?

    • A Practice makes genius.
    • B Girls are not good at chess.
    • C She was an adopted child.
    • D Middle child is always the most talented.

Questions 37–41

Use the information in the passage to match the countries (A–E) with the correct connection below.
Write the appropriate letters (A–E) in boxes 37–41 on your answer sheet.

  1. 37. Less gifted children get help from other classmates

  2. 38. Attending extra teaching is open to anyone

  3. 39. People are reluctant to favor gifted children due to social characteristics

  4. 40. Both views of innate and egalitarian co-existed

  5. 41. Craze of audio and video teaching for pregnant women.

📖 Bản Dịch Tiếng Việt (tham khảo)

A. Vào thời điểm đứa con đầu tiên của Laszlo Polgar ra đời vào năm 1969, ông đã có quan điểm cứng rắn về cách nuôi dạy con cái. Là một công dân lập dị của Hungary cộng sản, ông đã viết một cuốn sách mang tên “Nuôi Dạy Thiên Tài!” và một trong những câu nói yêu thích của ông là “Thiên tài được tạo ra, không phải bẩm sinh”. Là một chuyên gia về lý thuyết cờ vua, ông tiếp tục dạy bé Zsuzsa tại nhà, dành tới mười giờ mỗi ngày cho trò chơi này. Hai cô con gái khác cũng được nuôi dưỡng theo cách tương tự. Cả ba đều làm hài lòng cha họ bằng cách trở thành những kỳ thủ đẳng cấp thế giới. Cô con gái út, Judit, hiện đang được xếp hạng thứ 13 trên thế giới và vượt trội là nữ kỳ thủ cờ vua giỏi nhất mọi thời đại. Liệu thí nghiệm có thành công với một bộ ba trẻ em khác không? Nếu bất kỳ đứa trẻ nào cũng có thể trở thành ngôi sao, thì rất nhiều thời gian và tiền bạc đang bị lãng phí trên toàn thế giới trong việc cố gắng lựa chọn những người chiến thắng.

B. Hoa Kỳ từ lâu đã tổ chức các “tìm kiếm tài năng”, sử dụng kết quả kiểm tra và khuyến nghị của giáo viên để chọn lọc trẻ em cho các khóa học nâng cao, trường hè và các lớp học thêm khác. Quy định này dự kiến sẽ mở rộng. Trong bài phát biểu trạng thái của liên bang năm 2006, Tổng thống George Bush đã công bố “Sáng kiến Cạnh tranh của Mỹ”, trong đó, ngoài nhiều nội dung khác, có kế hoạch đào tạo 70.000 giáo viên trung học để dẫn dắt các khóa học nâng cao cho những học sinh được chọn trong lĩnh vực toán học và khoa học. Giống như cuộc chạy đua không gian của các siêu cường đã khiến Quốc hội đầu tư tiền vào giáo dục khoa học, ý nghĩ rằng Trung Quốc và Ấn Độ sẽ đào tạo ra hàng trăm ngàn kỹ sư và nhà khoa học đang khiến Mỹ phải thúc giục những người tài năng nhất của mình cống hiến hết mình.

C. Triết lý đằng sau việc tìm kiếm tài năng này là năng lực bẩm sinh; rằng nó có thể được chẩn đoán với độ chính xác đáng kể; và rằng nó xứng đáng được bồi dưỡng. Ở Mỹ, trẻ em thông minh được xếp hạng là “có năng khiếu vừa”, “có năng khiếu cao”, “có năng khiếu xuất sắc” và “có năng khiếu vượt trội”. Cơ hội duy nhất để ảnh hưởng đến năng lực bẩm sinh được cho là chỉ có trong bụng mẹ hoặc những năm đầu đời. Do đó, xu hướng sử dụng các “phương tiện hỗ trợ giảng dạy” như video và thẻ flash cho trẻ sơ sinh, và “âm thanh cá voi” trên băng, mà người mẹ mang thai có thể gắn vào bụng, trở nên phổ biến.

D. Ở Anh, có niềm tin tương tự về sự tồn tại của tài năng bẩm sinh, nhưng cũng có cảm giác bình đẳng khiến người ta cảm thấy bồn chồn về ý tưởng đầu tư nguồn lực vào việc rèn luyện trí tuệ. Giáo viên thường phản đối việc cung cấp riêng biệt cho những trẻ em có thành tích xuất sắc nhất, cho rằng bất kỳ sự hỗ trợ thêm nào nên dành cho những đứa trẻ kém may mắn. Năm 2002, trong một nỗ lực giúp đỡ những đứa trẻ có năng lực trong khi vẫn giữ nguyên lệnh cấm hầu hết việc lựa chọn dựa trên năng lực trong các trường nhà nước, chính phủ đã thành lập Học viện Quốc gia về Trẻ Em Có Tài và Năng Khiếu. Tổ chức này tổ chức các trường hè và các lớp học chuyên sâu cho những trẻ em được các trường đề cử. Tuy nhiên, cho đến nay, chỉ có bảy trên mười trường trung học đề cử được ít nhất một đứa trẻ. Năm ngoái, tất cả các trường đều được yêu cầu phải cung cấp tên của 10% học sinh xuất sắc nhất.

E. Việc chọn lựa những người chiến thắng cũng là tiêu chuẩn hàng ngày ở các quốc gia cũ cộng sản, một tàn tích từ thời mà những cá nhân tài năng bị bắt ra khỏi gia đình và được đào tạo tàn nhẫn vì vinh quang của quốc gia. Nhưng ở nhiều quốc gia khác, sự phản đối ý tưởng làm nổi bật tài năng và rèn luyện nó lại rất sâu sắc. Ở Scandinavia, niềm tin vào các đức tính như khiêm tốn và đoàn kết xã hội khiến người ta e ngại trước ý tưởng đối xử khác biệt với những trẻ em thông minh.

F. Và ở Nhật Bản, có niềm tin phổ biến rằng tất cả trẻ em đều được sinh ra với những năng lực bẩm sinh giống nhau – và do đó, nên được đối xử như nhau. Tất cả được học chung, theo cùng một chương trình giảng dạy với cùng tốc độ cho đến khi kết thúc giáo dục bắt buộc. Những người học nhanh nhất sau đó được kỳ vọng sẽ dạy bạn học của mình. Ở Trung Quốc, giáo dục thêm được cung cấp, nhưng chỉ cho một nhóm được tự lựa chọn. Các “cung điện trẻ em” ở các thành phố lớn cung cấp một loạt các lớp học ngoại khóa phong phú. Bất cứ ai cũng có thể đăng ký; điều duy nhất được yêu cầu là sự tham dự xuất sắc.

G. Thống kê cho thấy hầu như không có manh mối nào về hệ thống giáo dục nào là tốt nhất. Thành tích của những người có năng lực cao nhất chịu ảnh hưởng nặng nề bởi các yếu tố khác ngoài sự cung cấp của nhà nước. Phần lớn giáo dục công ở Anh về mặt danh nghĩa là không chọn lọc, nhưng các bậc phụ huynh trung lưu cố gắng sống gần các trường học tốt nhất. Các bậc phụ huynh tham vọng ở Nhật đã biến việc dạy kèm ngoài giờ học tư nhân thành một ngành kinh doanh phát triển mạnh. Và hệ thống bình đẳng ở Scandinavia có thể hoạt động kém hiệu quả hơn ở những nơi có dân số đa dạng hơn và giáo viên kém năng lực hơn. Theo những gì dữ liệu cho thấy, một số quốc gia – như Nhật Bản và Phần Lan – có thể từ bỏ việc chọn lọc mà vẫn phát triển thịnh vượng. Nhưng điều đó không có nghĩa là bất kỳ quốc gia nào cũng có thể loại bỏ việc chọn lọc và đạt được kết quả tương tự.

H. Ông Polgar cho rằng bất kỳ đứa trẻ nào cũng có thể trở thành thiên tài nếu được giảng dạy đúng cách, khởi đầu sớm và có đủ thời gian luyện tập. Đã có lúc ông định chứng minh điều đó bằng cách nhận nuôi ba bé trai từ một quốc gia nghèo và thử áp dụng phương pháp của mình lên chúng. (Vợ ông đã từ chối kế hoạch này.) Một số người nói chìa khóa của thành công đơn giản chỉ là sự cần cù. Judit, cô con gái út của gia đình Polgar, là người có động lực nhất và thành công nhất; Zsofia, con gái giữa, được coi là có tài năng nhất, nhưng lại là người duy nhất không đạt được danh hiệu đại kiện tướng. “Mọi thứ đến với cô ấy đều rất dễ dàng,” chị gái của cô nói. “Nhưng cô ấy lại lười biếng.”